
Tân sinh viên Cao Ngọc Bảo Châu chăm mẹ bị suy thận ở Bệnh viện Trung ương Huế - Ảnh: NHẬT LINH
Mới hơn một năm trước, Châu còn hạnh phúc trong vòng tay của cả ba lẫn mẹ. Nhưng căn bệnh u não đã khiến Châu mồ côi. Đến hôm nay khi tin mừng trúng tuyển đại học, trở thành tân sinh viên vừa gửi về điện thoại thì bệnh suy thận của mẹ đã ở giai đoạn nặng nề.
Mất cha rồi, sợ cả đời không chăm được mẹ nữa
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở thôn Thanh Hà (phường Hóa Châu, TP Huế), từ nhỏ Châu đã quen với cuộc sống thiếu thốn. Hai mẹ con từng cùng nhau đi chợ bán hành, tỏi, gia vị để kiếm sống qua ngày.
Nghèo nhưng căn nhà nhỏ khi ấy vẫn có đủ tiếng cười. Châu có ba, có mẹ và một gia đình để trở về sau mỗi buổi học. Nhưng cuộc sống bình yên ấy không kéo dài.
Khoảng 13 năm trước, bà Thủy phát hiện mắc suy thận. Sức khỏe của mẹ ngày càng yếu. Những năm gần đây, bệnh trở nặng, bà phải lên Bệnh viện Trung ương Huế chạy thận nhân tạo 3 lần mỗi tuần để duy trì sự sống.
Mỗi tuần chi phí điều trị của bà hơn 1,6 triệu đồng. Với một gia đình nghèo, đó là khoản tiền quá lớn.
Gánh nặng ấy trước đây đặt lên vai ông Cao Thành Tín, cha của Châu. Người đàn ông làm phụ thợ hồ, ai thuê gì làm nấy, vừa lo tiền chữa bệnh cho vợ vừa cố gắng nuôi con ăn học.
Nhưng rồi cuối năm 2024 ông Tín phát hiện mắc bệnh u não. Chỉ vài tháng sau, người cha tảo tần qua đời.
Sự ra đi đột ngột của ông Tín khiến căn nhà vốn đã khó khăn càng trở nên trống trải. Hai con người mất chỗ dựa. Từ đó, hai mẹ con nương tựa vào nhau, mọi chi phí sử dụng từ nguồn tiền tặng của một quỹ từ thiện, lần hồi rồi tiền cũng muốn hết.
Bệnh tình của bà Thủy ngày một nặng. Mỗi lần mẹ đến bệnh viện, Châu lại theo để đỡ đần. Những hôm có tiết học hồi cấp 3, buổi sáng đến trường, tan học Châu lại chạy thẳng đến bệnh viện cách 10km. Giường bệnh của mẹ trở thành bàn học, bệnh viện trở thành căn nhà thứ 2.
Những trang vở được mở ra ngay bên cạnh giường bệnh.

Với Bảo Châu và mẹ em, bệnh viện đã là ngôi nhà thứ hai, giường bệnh chính là bàn học bài suốt nhiều năm qua - Ảnh: NHẬT LINH
Thương con, nhiều lần bà Thủy bảo Châu đừng lên viện nữa. "Tui nói nó đừng lên, cơm nước tui nhờ mấy cô chú cùng phòng bệnh mua giúp. Nhưng nó không chịu. Nó nói khổ mấy con cũng chịu được chứ không muốn rời xa mẹ", bà Thủy kể, rồi đưa tay lau nước mắt.
"Nó nói mẹ nuôi con cực khổ, chừ con muốn chăm mẹ vì sợ sau này không còn cơ hội", bà Thủy nghẹn ngào.
Bệnh viện là nhà, quyết không rời mẹ
Trưa hè, căn phòng bệnh dành cho người chạy thận tại Bệnh viện Trung ương Huế chật ních người. Ở một góc phòng, bà Đỗ Thị Thủy (43 tuổi, mẹ của Bảo Châu) nằm dài trên chiếc giường xếp, khuôn mặt hốc hác, hơi thở nặng nhọc.
Bên cạnh bà là bình oxy liên tục sục khí. Những đường dây, ống nhựa nối với cơ thể người phụ nữ khiến căn phòng vốn chật hẹp càng thêm ngột ngạt.
Cạnh giường bệnh, Châu nằm gục đầu lên vai mẹ, ngủ thiếp đi. Những ngày ở bệnh viện, Châu gần như không có một giấc ngủ trọn vẹn. Hễ mẹ trở mệt, Châu lại bật dậy chăm sóc, bóp tay, xoa ngực. Khi mẹ tạm ổn, Châu tranh thủ chợp mắt.
Mẹ ơi, chỉ có học đại học sau này con mới cứu được mẹ
Những ngày Châu nhận tin trúng tuyển ngành thương mại điện tử Trường đại học Kinh tế (Đại học Huế) là thời điểm bà Thủy được yêu cầu phẫu thuật để mở rộng đường ven ở cánh tay, phục vụ việc chạy thận. Đứng bên ngoài nhìn mẹ ngày một gầy yếu, Châu không kìm được nước mắt.

Nữ tân sinh viên ngành thương mại điện tử của Trường đại học Kinh tế (Đại học Huế) quyết không rời mẹ vì sợ một ngày nào đó mẹ không còn ở bên em - Ảnh: NHẬT LINH
Châu biết đường vào đại học của mình rồi sẽ gập ghềnh. Bà Thủy cũng biết con gái sẽ khó khăn nếu tiếp tục học. "Tui nói với Châu hay là tạm thời nghỉ học để đi làm kiếm tiền vì bây giờ hai mẹ con đã khánh kiệt. Nghe xong hắn khóc, không chịu nghỉ học", bà Thủy kể.
Châu nói với mẹ học đại học mới là con đường để hai mẹ con thoát khỏi cuộc sống nghèo khó hiện tại.

Dù biết chặng đường trước mắt vô cùng gập ghềnh nhưng Bảo Châu chưa bao giờ từ bỏ vì muốn sau này sẽ có tiền chữa bệnh cho mẹ - Ảnh: NHẬT LINH
Trong căn nhà tình nghĩa lợp tôn nóng hầm ở thôn Thanh Hà, Châu nhiều lần cầm trên tay tờ giấy chứng nhận hộ nghèo của gia đình. Tờ giấy màu vàng ấy với người khác có thể chỉ là một loại giấy tờ hành chính nhưng với Châu đó lại là một niềm hy vọng sẽ được miễn, giảm học phí, được vay vốn sinh viên để có thể tiếp tục học mà không trở thành gánh nặng thêm cho mẹ.
Châu cũng lên kế hoạch tranh thủ từng giờ để kiếm thêm thu nhập, có tiền trang trải việc học và phụ mẹ tiền điều trị.
"Tôi ước tương lai sẽ trở thành một người kinh doanh bán hàng trên các sàn thương mại điện tử để có tiền chữa bệnh cho mẹ", Châu nói.

Để đạt được ước mơ trở thành một nhà kinh doanh trên các sàn thương mại điện tử, Bảo Châu luôn cố gắng nỗ lực học tập - Ảnh: NHẬT LINH
Ước mơ ấy nghe giản dị nhưng phía sau là cả một hành trình dài mà Châu đang tự mình bước đi mà chưa biết sẽ chạm đến đích như thế nào.
Có lẽ với Châu, giảng đường phía trước sẽ không chỉ có sách vở, bài giảng và những ước mơ tuổi trẻ, nó còn là ước nguyện được có kiến thức, có công việc, có tiền điều trị để "gánh nỗi đau của mẹ" đi cùng mình càng nhiều tháng năm càng tốt…
Cô giáo chủ nhiệm: Bảo Châu là cô bé phi thường của tôi
Nhắc về cô học trò của mình, cô giáo Nguyễn Thị Phương Linh (chủ nhiệm lớp 12B4 Trường THPT Hóa Châu, TP Huế) nói rằng Châu là cô bé phi thường. Cô Linh kể rằng ở trường Châu học rất giỏi, chăm ngoan, lễ phép nên cả trường ai cũng thương. Năm lớp 11, Châu được chọn vào đội tuyển ôn thi môn địa lý cho kỳ thi học sinh giỏi toàn thành phố. Khi kỳ thi sắp đến thì bệnh tình mẹ em trở nặng, Châu phải rời đội để chăm mẹ.
Hằng ngày Châu cứ học xong trên lớp là chạy lên viện với mẹ. Có những hôm bệnh tình của bà Thủy trở nặng, em buộc phải nghỉ học để đưa mẹ đi viện.
"Dù cuộc sống khó khăn là vậy nhưng chưa bao giờ Châu đầu hàng số phận. Em luôn phấn đấu để đạt được ước mơ trở thành sinh viên đại học và bây giờ em đã làm được. Hôm hay tin em đậu đại học, em nhắn cho tôi rằng "cô ơi em làm được rồi". Tôi mừng mà rớt nước mắt vì thương quá", cô Linh nói.


Mời bạn đăng ký hồ sơ tân sinh viên khó khăn nhận học bổng Tiếp sức đến trường tại link này.
Chúng ta chờ đợi điều gì ở một mùa tiếp sức mới?